Chúng mình cũng vui nên nắm chặt tay nhau!…

Lời tác giả: Nhân kỷ niệm 60 năm giải phóng thủ đô tôi Post bài thơ tôi sáng sáng tác về Hà Nội thân yêu của những người con xa xứ cũng như của đồng bào cả nước. Với tình yêu thủ đô vo hạn tôi gửi gắm tính cảm của mình và mong đại diện cho đồng bào xa tổ quốc luôn luôn hướng về thủ đô Hà Nội ngàn năm văn hiến với một tình yêu nồng cháy của những người co tha phương…

***

Hà Nội của tôi đời đời mong nhớ
Hà Nội trong tôi thương nhớ suốt đời!
Mỗi lần tôi đi xa là một lần tôi nhớ
Mỗi một lần tôi về là không thể đi xa…
***

Tôi đã từng đi bốn phương trời xứ lạ
Vẫn nhớ về chiều Hà Nội thân yêu
Những buổi chiều đã ghi lòng nhớ dạ
Từ thuở ấu thơ và suốt cả cuộc đời!

Tôi lại về đây sau chuyến đi xa
Thời gian dài chẳng xóa nhòa nỗi nhớ
Hà Nội những chiều tầm tan các ngã
Những suối xe hối hả ngược xuôi về.

Hẹn hò cùng em chiều nay qua ngõ
Em dắt tôi đi cho kẻo lạc mất đường
Ta khoác tay nhau dưới hàng cây tản lá
Thăm lại phố xưa trong bức họa cuộc đời.

Hà Nội khác nhiều đổi thay nhanh quá!
Với những nụ cười rộng mở đó đây
Hà Nội hôm nay phố phường lộng lẫy
Nhà mới vươn cao tận mấy tầng mây.

Em dắt tôi qua ngõ nhỏ mới xây
Tường vôi mới sao mà thân thiết quá!
Cây sấu ngày xưa ai khắc tên còn đó
Tiếng ve sầu gợi nhớ chuyện ngày xưa.

Ánh sáng lại về sau những cơn mưa
Hạnh phúc về sau từng khung cửa nhỏ
Quên sao được những tháng năm gian khổ
Những hy sinh của thế hệ cha ông!

Hà nội chiều nay em có thấy không?
Bao niềm vui hiện trên từng khuôn mặt
Bao nụ cười nở trên từng khóe mắt
Chúng mình cũng vui nên nắm chặt tay nhau!

Triệu triệu niềm vui khi hòa bình trở lại
Cùng nắm tay nhau ta xây lại cuộc đời
Gieo những mầm hoa làm đẹp cho người
Vun những tâm hồn cho đời thêm hạnh phúc.

Cho Hà Nội thanh bình cuộc sống xanh tươi
Cho vĩnh viễn từ đây vang vọng tiếng cười
Như những nụ cười chiều nay
ta say sưa ngắm mãi…
Hà Nội hôm nay như bức họa cuộc đời!

2003, Kyiv, Ukraine


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Bài liên quan

Có 3 phản hồi cho bài viết “Chúng mình cũng vui nên nắm chặt tay nhau!…”:

  1. Ai đi xa chẳng một lần chợt nhớ
    Ngõ nhỏ, phố nhỏ với những gánh hàng rong
    Để một chiều giữa dòng người vội vã
    Nhận ra rằng lòng cũng hóa rêu phong

  2. Xuki Ho viết:

    – Ai đi qua chẳng một lần chợt nhớ – (nên có chữ “lần” thêm vào. )
    – Ngõ nhỏ, phố to với những gánh hàng rong – (nên gọi “phố to” và “hàng rong” chứ ko phải “hàng dong”)
    – Câu cuối nên thay vì tình thần ko ăn nhập vhowis các câu trên!
    = Bỗng nhận ra rằng cuộc đời cũng long đong! (?).

  3. Em gõ bằng mobile nên ký tự nhảy lung tung, bác thông cảm. Còn thơ là cảm xúc, mỗi người một cảm xúc, nên để mà hiểu thấu đáo thì mới sinh ra cái gọi là bình thơ bác ạ. Bác có bao h đi xa, khi quay về thì thấy mình như cũ kỹ rêu phong ko nhỉ?!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề