Gợn chút nhớ Xuân quê

Xuân đến rồi!? Ất Mùi con Dê nhỏ?

Sớm ra đường, cả một trời trắng xóa.

Mũ kín đầu, vẫn buốt cả hai tai

Lác đác đó đây vài dáng người đi bộ.

Xuân đến rồi mà sao tôi chẳng thấy?

Chẳng lẽ Xuân mà quạnh quẽo thế này ư?

Chợt chạnh lòng,  nao nao một nỗi nhớ!

Nhớ mưa, nhớ gió, nhớ người xe tấp nập

Như gợi nhắc – Quê hương ơi nhớ lắm!

Nơi có cha, có mẹ, có người thương.

Nỗi nhớ Xuân,  một miền nơi ký ức.

Nơi ta sinh ra, Xuân đến chẳng được gần.

Hỡi cánh gió, vượt xa xôi ngàn dặm

Hãy cuốn chút tình từ xứ tuyết bay thật xa!

 

Phan Trịnh Khải


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Bài liên quan

Có 2 phản hồi cho bài viết “Gợn chút nhớ Xuân quê”:

  1. Hà NGUYỄN viết:

    Bài thơ buồn quá tác giả ơi

    1. Chỉ gợn một tý thôi! Tiếp theo sẽ là vui!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề