Thơ -Văn nghệ NHỚ NGƯỜI XA

Nhớ người xa

Mười hai bến nước mênh mang.
Phận em bến đục lỡ làng thuyền trôi
Anh đừng hờn trách người ơi!
Hững hờ bởi tại duyên Trời chẳng se.

Lênh đênh lạc nẻo bến quê.
Bao giờ trở lại mà thề?-Tội anh!
Lời thương vốn đã mong manh.
Giờ còn xa xứ sao đành dối gian?

Biết người thương kiếp hồng nhan.
Xót xa phận liễu đa đoan một đời…
Đã là duyên số đành thôi.
Đục, trong …Trời đã định rồi biết sao?

À..ơi..! Khúc hát chiều nao.
Giờ anh thêu gối gửi trao em nằm.
Chỉ thêu rút ruột con tằm.
Để em ngon giấc nhớ thầm người xa…

Kiev 14/3/2010-TG


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Có 1 phản hồi cho bài viết “Thơ -Văn nghệ NHỚ NGƯỜI XA”:

  1. Bài thơ rất chắc hẳn có rất nhiều người Việt xa xứ có cùng cảnh ngộ với chị

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề