Một lần con hiểu mẹ

Từ bao giờ, như một thói quen ăn sâu tận trong tâm thức, Nó rất ghét, ghét cay ghét đắng bà mẹ kế, người đàn bà tật nguyền suốt đời phải ngồi trên chiếc xe lăn, đã thế bà ta lại bị bỏng nặng, khuôn mặt đỏ ửng hằn những vết sẹo loang lổ hệt như 1 cương thi, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ sợ mất hồn.
Vì ghét bà ấy, nó ghét lây sang Ba nó, nó nghĩ hoài, nghĩ mãi. Không hiểu bà ta bỏ bùa mê thuốc lú gì mà ba nó lại rước gánh nặng ấy về. Thà nuôi 1 con chó giữ nhà còn có ích hơn. Đời này thiếu gì đàn bà để Ba nó phải làm như vậy, khiến nó xấu hổ đến nỗi chưa bao giờ dám dẫn bạn về nhà.
Thế nhưng cuộc đời đúng là tréo nghoe, trêu ngươi con người, nó càng ghét Bà ấy chừng nào thì bà ấy càng thương nó chừng ấy, bà ấy càng thương nó thì Ba nó càng thương bà ta nhiều hơn. Hài không tả nổi vì gia đình nhà nó.
Hồi còn nhỏ tính nó đã tinh nghịch, phá phách, lại háo thắng, 1 lần đánh nhau với thằng nhóc con nhà hàng xóm tơi bời hoa lá, nguyên do chỉ vì thằng kia trêu nó có bà mẹ dễ thương, xinh đẹp. Nỗi uất ức bao ngày qua cố kìm nén nay được nhỏ kia khơi dậy. Nó bươm thằng kia tăm tối mặt mày, sứt đầu mẻ trán đến nỗi cha mẹ nhận không ra, ông hàng xóm dẫn con sang tận nhà mắng vốn luôn cả Ba nó, bảo rằng ông không biết dạy con. Kết quả là nó bị ba ” dạy” cho trận đòn thừa sống thiếu chết. Lúc ấy Mẹ kế còn đi được nhưng khó khăn lắm, phải lê lết, chống nạng. Thấy ông giận dữ như thể vồ lấy nó ăn tươi nuốt sống, bà nhoài người đưa thân ôm nó đỡ trận đòn roi. Nào ngờ không những không chút cảm kích biết ơn, nó dùng chút sức lực yếu ớt còn lại vùng vẫy, xô bà lăn nhoài xuống đất.
”Bà khỏi giả nhân giả nghĩa trước mặt Ba tôi đi, thấy tôi bị vậy bà vui lắm chứ gì. Bà cướp ba khỏi tay Mẹ tôi, khiến mẹ tôi chết, khiến gia đình tôi tan cửa nát nhà. Vậy chưa đủ sao. Bà còn muốn gì nữa, nhìn lại bà coi, người không ra người, ma chẳng ra ma, bà đi chết đi”. Nó nói không chớp mắt như lập trình sẵn, đôi mắt đỏ ngầu hằn sâu tia lửa hận. Suy nghĩ của 1 thằng nhóc con mới lớn khiến Ba nó và bà vô cùng ngạc nhiên. Bà hoàn toàn nín lặng.
Đồ trời đánh… Ba nó thét lên
Anh đừng nói con như vậy mà, nó còn nhỏ chưa hiểu gì đâu ….bà đỡ lời, nước mắt rơi hối hả.
Ông càng đánh nó càng im lặng, mặt cứ nhơn nhơn như thể trêu ngươi, chọc tức 2 người.
Thời gian trôi nhanh, nó ngày càng lớn dần theo năm tháng, tiếp nối nỗi hận thù với bà cũng tăng dần đều theo tỉ lệ thuận.
Về phần bà, bị hoại tử đến nỗi liệt cả 2 chân, không thể đi được. Người người thấy Bà ai cũng đau lòng, thương xót. Nó thì cười, cho đó là điều tất nhiên, là quả báo.
Rồi Nó học đại học, họa hoằn lắm tết nhất mới miễn cưỡng mò về nhà, vì gặp bà, thấy mặt bà nó lại chướng tai gai mắt, khó ưa.
Giữa kỳ 1 năm 2.
Đang cắm bút ôn bài thi giữa học kỳ, gần 12h đêm nó nhận được điện thoại của Ba nó.
Alo?
– Con hả? Đến bệnh viện với Ba gấp, Mẹ con bệnh nặng lắm, phải chuyển tuyến lên thành phố… Ba nó nói trong gấp gáp.
– Dạ, Ba thông cảm, giờ con bận học thi rồi Ba ơi, không đi được đâu.. Nó nói chống chế nhưng trong lòng mừng rơn, Bà đâu phải Mẹ tôi đâu, đáng lắm.
– Không đi được hả con?
– Dạ….
Cứu người hơn cứu hoả, biết Nó chẳng giúp được gì nên Ba nó đành tặc lưỡi cúp máy.

3 ngày sau…
Con nghe Ba…?
– Mẹ con mất rồi. Ba đang làm thủ tục với bệnh viện đưa Mẹ về quê an nghỉ. Con về nhà ngay nhé.
– Ngày mai con thi Ba ơi, lý do quá chính đáng mà. Nó lại đưa ra lý do, có lẽ lương tâm nó bị quỷ cướp mất rồi, nếu còn là con người, nó có thể xin nghỉ rồi mai mốt thi lại cũng được, chí ít cũng một lời chua xót với người đã khuất chứ.
Cuối cùng cũng thi xong, lần này Nó bỗng háo hức muốn về nhà kì lạ.
Trái với vẻ âu sầu, buồn bã qua từng lời của Ba nó mỗi lần nói chuyện với Nó qua điện thoại là sự tươi cười vui vẻ, yêu đời của Nó hiện giờ.
Bắt xe đò về nhà, nhìn lên bàn thờ nó thập phần ngạc nhiên, kế bên tấm ảnh mẹ ruột nó là bức chân dung một người phụ nữ, so với Mẹ nó thì người kia nhìn trẻ, đẹp hơn gấp bội phần.
– Chứ ảnh Mẹ kế đâu mà Ba chưng tấm hình này? Nó hỏi
– Đó… Mẹ con đó
– Hả? Nó há hốc mồm, mắt trợn tròn.
Chuyện dài lắm, con thắp nhan cho Mẹ rồi đi tắm rửa…
Để con tắm rửa rồi thắp sau cũng được mà Ba… Nó chống chế, vẫn còn hận bà ấy nhiều đến vậy, ngay cả 1 nén nhang với người đã khuất cũng nỡ lòng tính toán.
Thôi được rồi, con ngồi xuống đây Ba kể con nghe chuyện này, đừng bắt Ba phải nói., Ba chỉ nó ngồi xuống ghế đối diện với vẻ mặt nghiêm nghị.
– Chuyện gì vậy Ba?
– Thì con cứ ngồi xuống đi..
– Dạ, con nghe nè… Nó nói sau khi đã ngồi hẳn xuống ghế.
– Con hận Mẹ lắm phải không?
– Dạ không, sao Ba nghĩ vậy? Mẹ nào ở đây, Nó thầm nghĩ.
– Đừng dấu diếm làm gì. Dối lòng cũng chẳng được chi. Thà con cứ nói ra hết những gì mình nghĩ đôi khi lại hay hơn. Mình đều là đàn ông mà.
???? Nó ngơ ngác.
– Từ đầu tới cuối đừng nghĩ con làm vậy là con đúng. Nhầm rồi, nhầm to rồi con ạ. Tất cả chỉ con có lỗi, con sai, sai hoàn toàn và người con suốt đời phải mang ơn chính là người đang ngồi trên bàn thờ kia đang nhìn con mà không phải mẹ ruột con.
– Con không hiểu ý Ba muốn nói gì ?
– Con nghe Ba kể nè..
– Dạ….??? Nó bắt đầu thấy hồi hộp lẫn tò mò về điều Ba nó sắp nói ra. Ba nó từ từ, chậm rãi kể.
– Ngôi nhà mình đang sống thực ra là nhà của Mẹ kế con, mạng sống của con là do bà ấy cứu..
– Là sao Ba?


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Có 3 phản hồi cho bài viết “Một lần con hiểu mẹ”:

  1. Hà Văn Năm viết:

    Câu chuyện hay và thật cảm động,mang tính giáo dục rất cao.cảm ơn tác giả cùng người sưu tầm.

  2. Đức Dũng viết:

    Cám ơn anh Hà Văn Năm. Chúc anh luôn khỏe và cống hiến nhiều hơn nữa cho cộng đồng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề