Lãng mạn bao nhiêu là vừa?

Em rất lãng mạn và muốn luôn luôn thể hiện điều ấy với người mình yêu nhưng anh ấy chẳng bao giờ nồng nhiệt đáp lại. Trong khi em nhắn tin cho anh ấy những tin nhắn rất dài thì anh ấy chỉ gửi lại vài chữ đơn giản, kiểu như “Cảm ơn em đã quan tâm”, hoặc đôi khi chẳng nhắn gì. Em cũng thỉnh thoảng gửi thư bằng email cho anh ấy, chỉ để anh ấy “cảm ơn” là hết. Anh ấy chẳng lãng mạn gì cả, dù em biết là anh ấy có yêu em. Em và anh ấy có hợp nhau không?

Bạn làm tôi nhớ tới một cảnh trong phim Sex anh the City. Carrie Brandshaw có một tình yêu 10 năm rất đẹp với người đàn ông mà cô gọi là Big. Vốn là một nhà văn nên Carrie rất lãng mạn. Một buổi tối, cô nằm bên người đàn ông mình yêu, đọc sách và trò chuyện với anh.

Carrie: Anh đã bao giờ viết thư tình cho em chưa nhỉ?

Big: Thư tình qua fax có tính không?

Carrie: Thế anh đã bao giờ viết thư tình qua fax cho em chưa?

Big: Anh tưởng có lần thư ký của anh gửi cho em rồi chứ?

Carrie: Hừm…

Big: Anh nên nói với em gì đây? Đó không phải là kiểu của anh. Hơn nữa, những anh chàng kia viết thư tình bởi vì họ phải xa cách người yêu hàng ngàn dặm do chiến tranh. Còn anh ở ngay đây.

Suốt 10 năm cô ấy không nhận được một lá thư tình của anh ấy, nhưng thế không có nghĩa là cô ấy không được yêu. Chỉ là cách anh yêu cô khác cách mà cô yêu anh thôi. Có hơn một cách để thể hiện tình yêu, vì thế bạn đừng áp đặt cho anh ấy cách của mình.

Xét từ một góc độ khác, có thể bạn sẽ thấy mình may mắn. Anh ấy đã mang lại rất nhiều cảm xúc, cảm hứng cho bạn, điều mà không phải anh chàng nào cũng làm được. Và việc bạn thường xuyên viết thư như thế biết đâu lại rèn giũa tài năng văn chương của bạn, những bức thư đó sau này có thể làm thành “Tuyển tập những bức thư tình hay nhất” thì sao. Thư tình của bạn không chỉ nằm ở mục “Inbox” của anh ấy, mà còn nằm ở mục “Sent” của bạn. Bạn gửi sự lãng mạn của mình đi, anh ấy nhận nó về và sẽ đáp lại theo cách khác của anh ấy. Như thế cuộc sống mới phong phú, nhiều màu sắc, chứ không chỉ có màu hồng thôi thì sến lắm.

Nhưng khi sự lãng mạn của mình không được đáp lại, em sợ một lúc nào đó em sẽ dành nó cho người khác?

Nếu sự lãng mạn của bạn luôn được anh ấy đáp lại, bạn có chắc chắn nó sẽ bền mãi không? Bản chất của lãng mạn là mơ ước những gì đẹp hơn thực tế, những gì ta chưa có nhưng khát khao hướng tới. Sự quá đủ đầy, thỏa mãn, lại giết chết lãng mạn nhanh nhất. Tôi thích hình ảnh của cặp cốc đôi mà các cô bé, cậu bé tuổi teen hay mang tặng nhau: một chiếc phình ra tròn trịa còn chiếc kia khuyết một phần. Chính vì thế mà chúng đứng cạnh nhau thành một cặp không thể tách rời. Tôi thấy thế là lãng mạn.

Đôi khi chúng ta bị nhầm giữa biểu hiện bên ngoài và bản chất. Một người đàn ông tặng hoa, còn người đàn ông khác tặng tình yêu chân thật, cái nào lãng mạn hơn? Chị bạn tôi vào tiệm, được cô phục vụ chăm sóc từng ly từng tí, rất tỉ mẩn. Chị bình phẩm, nếu thay cô thợ làm móng bằng một đấng mày râu bỏ một buổi chiều nâng niu giũa và sơn từng chiếc móng cho mình, dù là sơn xấu điên nhưng chắc mình sẽ sướng mê ly, rồi muốn xả thân hầu anh ta cả đời để báo đáp tình thâm. Phụ nữ đôi khi ao ước những thứ lãng mạn mà chỉ cần bỏ ra mấy chục ngàn là mua được, trong khi cái họ thật sự có trong tay vô cùng đáng quý nhưng chỉ vì “bao bì” thể hiện chưa đủ hoa lá mà thành kém giá trị.

Tôi nghĩ lãng mạn, cũng như nhớ thương hờn ghen… đều là những gia vị tuyệt vời cho tình yêu. Có điều chúng chỉ là gia vị, chứ không thể là món chính; gia vị ấy lại phải nêm nếm vừa phải, nấu vừa chín tới, lần này mặn thì lần sau cho bớt đi, lần này cháy thì lần sau bắc khỏi bếp sớm hơn… mới mong hợp khẩu vị cả hai người được. Mong bạn sẽ sớm trở thành vua đầu bếp.

Lan Anh (st)


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề