Văn nghệ rss Văn nghệ

Phụ trách: nhà thơ Tường Nguyễn Từ, Thương Giang

Bài học từ những cái ôm…

Đôi khi một cái ôm có sức mạnh hơn hàng triệu lời có cánh và giá trị hơn cả núi quà đắt tiền. Nhất là khi người nhận cái ôm đó đang có những nỗi đau âm ỉ trong lòng. Tôi đã từng cảm nhận được hơi ấm từ những cái ôm như thế. Cái ôm thứ nhất: Hồi đó tôi học lớp 4. Tôi sống trong một xóm nhỏ bao bọc xung quanh là lũy tre làng xanh mát. Hôm đó tôi đi học về, thấy bố...

Ráng mà theo (thơ tình Hà Văn Năm)

Tửu đã nhấp vô phây buk leo. Dăm ba mớ chữ vốn từ nghèo. Câu trên phạm húy chẳng ai bẹo. Dòng dưới làm liều ối kẻ reo. Tứ vận tréo queo khen bảo khéo. Ngoằn ngoèo niêm luật nói ừ theo. Thôi thôi mạng ảo đừng ai ghẹo. Thi sĩ ở đâu..!ráng chịu theo. Hà Văn Năm Vui cùng thơ Bút Tre. Ráng Mà Theo Thơ Bút Tre Bụng chẳng no thời phú cũng theo. Chồn chân rỗng túi chuột như...

“Xấu như chị mà cũng lấy được chồng sao?”

Nếu mang mặc cảm người có ngoại hình xấu, liệu bạn có dễ....lấy chồng không, và phải sống chung với "định mệnh xấu" thế nào để tận hưởng cuộc sống?... Hồi nhỏ tôi thường xuyên nghe những lời nhận xét về mình kiểu như “con gái gì mà xấu quá”, “mắt gì mà ti hí”, “cười không thấy tổ quốc”, “răng gì mà thưa rỉnh thưa rảng, mỗi cây số một cái răng”, “mặt...

Mơ về chốn tu (thơ tình Hà Văn Năm)

Sống đời trần tục đã lâu. Hôm nay nhờ phép nhiệm mầu thầy tu. Vén mây quét sạch sương mù. Sân si rũ bỏ hận thù lãng quyên. Bồng lai trút gánh ưu phiền "Thích Tâm Nghị" bậc tu hiền ban cho. Ước thêm thuyền giác qua đò. Xóa tan đi nỗi dầy vò tâm can. Tịnh tâm cõi Phật phước ban. Quyết tâm tu tính không than kiếp phần. Chẳng mê sắc chẳng ái ân. Tham chi một cõi hồng trần nữa...

Một lần con hiểu mẹ

Từ bao giờ, như một thói quen ăn sâu tận trong tâm thức, Nó rất ghét, ghét cay ghét đắng bà mẹ kế, người đàn bà tật nguyền suốt đời phải ngồi trên chiếc xe lăn, đã thế bà ta lại bị bỏng nặng, khuôn mặt đỏ ửng hằn những vết sẹo loang lổ hệt như 1 cương thi, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ sợ mất hồn. Vì ghét bà ấy, nó ghét lây sang Ba nó, nó nghĩ hoài, nghĩ mãi. Không hiểu bà...

Câu chuyện ngắn: Sự chọn lựa

Ðây là một câu chuyện vào đời nhà Minh (Trung Quốc). Có hai anh em, tính tình họ rất khác nhau mặc dầu họ cùng cha mẹ. Người anh thì rất tham lam, lười biếng và luôn luôn càu nhàu từng việc nhỏ. Người em thì siêng năng, bình dân và thương người. Một ngày, họ đẩy xe hàng đi bán. Trời mưa lớn và đường sá rất trơn. Người anh bị trượt và cái xe lôi họ rớt xuống vực thẳm. Họ đến...

Đừng bao giờ nhàm chán..

(“Biết rồi..khổ lắm..nói mãi” – câu nói thông dụng nhất của dân Việt 40 năm qua…) Một bài học tôi tiếp thu từ khi mới lớn là …”đừng bao giờ nhàm chán”. Tôi rất chú tâm đến lời khuyên này vì nó đến từ một đàn anh tôi ngưỡng mộ…nổi danh là “dê cụ” của trường. Khi vừa lớn, có lẽ đầu óc của bất cứ anh học sinh nào 24/7 đều là chuyện..gái. Mọi thứ khác trên...

Giấc mơ với nàng thơ (thơ tình Hà Văn Năm)

Nàng thơ mới hé nụ cười. Muôn hoa đua nở rạng ngời sắc xuân. Ánh trăng thêm sáng bội phần. Thịt da ta lại muốn lần thịt da... Giấc mơ tình ái đêm qua. Nàng thơ lõa thể làn da thắm hồng. Hồn ta lạc chốn không trung. Trái tim thổn thức máu nồng phun ra. Sóng tình quần cuộn phong ba. Ái ân ân ái ta và nàng thơ. Giật mình choàng tỉnh thẫn thờ. Nghĩ nàng đâu có thờ ơ với...

Chuyện ngụ ngôn: Cổng Thiên đàng

Một nông dân đang vội vàng trên đường cùng con ngựa và con chó của mình. Thình lình sét đánh giết chết tất cả họ. Như nhiều linh hồn mới chết khác, họ chẳng biết mình đã chết và cứ tiếp tục đi. Họ tiếp tục đi dưới mặt trời thiêu đốt. Họ ướt đẫm mồ hôi và khát không chịu nổi. Sau đó, họ nhìn thấy một cánh cổng đẹp đẽ dẫn đến một quảng trường chiếu sáng rực...

Về Nguồn (Thơ mừng 30/4)

Giữa cái nắng tháng ba Khói đốt đồng, đất phơi màu vàng óng ả Tuyến đường lên Biên giới đã nhộn nhịp hơn Tân Biên ơi – mảnh đất kiên cường khét cháy đạn bom. Cây bằng lăng lộ nguyên hình không còn bóng lá Thi gan giữa cái nóng đốt cháy rừng cây Ta về đây, giữa bạt ngàn rừng già – giữa bao la trời mây Thấp thoáng căn cứ địa Cơ quan chỉ huy tối cao của Cách mạng Lâm...