CEO người Nhật: Người Việt chỉ giỏi lý thuyết, sách vở

Đây là lần thứ 2, ông Ito Junichi, CEO công ty World Link Japan Inc, đã lên tiếng nhận xét về lao động Việt.

Theo chia sẻ của ông trên facebook, lần đầu ông đến Việt Nam, cách đây 20 năm, ông thấy người Việt Nam cần cù, chăm chỉ như người Nhật.

Thế nhưng, ông cho hay: “Một điều có thể thấy là người Việt coi thường những người lao động chân tay. Nhiều người trẻ thích làm trong các văn phòng tiện nghi, có điều hòa.

Ở Nhật, sinh viên ĐH nổi tiếng nhất là ĐH Tokyo nhưng đến nhà máy thực tập phải dọn dẹp, làm vệ sinh, họ phải học lao động tay chân. Họ phải học mọi thứ trước khi học làm sếp”.

Trong khi, nhiều người Việt trẻ tốt nghiệp ĐH, thạc sĩ nhưng họ chưa làm việc thật bao giờ. Họ chỉ học trên giấy tờ, đọc sách, báo nhưng chẳng hiểu thực tế gì cả. Họ chỉ thích làm việc bàn giấy, họ nặng lý thuyết mà thiếu thực tế.

“Thiết nghĩ Việt Nam nên tạo điều kiện cho những người giỏi kỹ năng thay vì chỉ tạo điều kiện cho những người chỉ biết làm bài kiểm tra!”, ông Ito Junichi đưa ra lời khuyên.

Đây cũng không phải lần đầu tiên, ông Ito Junichi đưa ra những suy ngẫm về lao động Việt, trước đó, ông cũng từng đưa ra nhìn nhận người lao động Việt Nam ngày nay thích kiếm tiền nhưng lại không chăm chỉ.

Thậm chí, có thể thấy là người Việt Nam thường coi thường những người lao động chân tay như thợ hàn, công nhân lao động, công nhân xí nghiệp.

Trước những nhận định của CEO người Nhật, PGS.TS Nguyễn Văn Nam – nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thương mại cho hay: “Theo tôi thì thanh niên bây giờ do giáo dục không tốt, quản lý kém, cho nên mới đua đòi kiểu sống thực dụng, không biết công việc ổn định như thế nào, mà chỉ quan tâm kiếm được bao nhiêu tiền để đi nhậu, đi chơi.

Bị ảnh hưởng từ lối sống chộp giật, lối sống trước mắt, nhưng nó không phải tất cả. Vì cũng có nhiều người chịu khó học hành, làm việc ổn định chăm chỉ.

Thực ra bệnh lười cũng là đặc tính của bất cứ con người nào trên Trái Đất này, muốn làm nhàn nhã mà được ăn no đủ, đó là một mong muốn chung. Nhưng nhiều khi là do cơ chế chính sách, để họ thấy sống lười tốt hơn là chăm”.

Theo ông Nam phân tích, như trong một cơ quan thủ trưởng đánh giá không sâu sát, cứ theo quy định máy móc, 3 năm là tăng lương, vậy thì chăm cũng 3 năm sẽ tăng, lười thì cũng 3 năm mới tăng. Cơ chế chính sách quản lý đó làm cho họ thấy chăm làm gì, trong khi lười vẫn sẽ đàng hoàng.

“Theo tôi tất cả là do cơ chế, do nền giáo dục hiện nay kém, cho nên không cho họ cái nhìn xa, không đặt cho mình những thách thức, mục tiêu để phấn đấu, để vươn lên. Trong khi cứ nói là làm theo Bác Hồ, nhưng đó chỉ là lời nói gió bay có khuyến khích những người chăm chỉ làm việc đâu.

Bên cạnh đó, bệnh thành tích của dân ta nặng lắm, kể cả đến lãnh đạo cơ quan quản lý hiện nay cũng phấn đấu vì thành tích”, ông chỉ rõ.

Đồng tình quan điểm, TS Nguyễn Văn Vịnh, nguyên Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu Xã hội cho rằng, thực ra, nếu như XH tạo được hết việc làm cho công dân, nếu như XH có cách quản lý rất tốt, thì đương nhiên đó là XH tốt.

Bản thân chúng ta đang lúng túng, ở chỗ như người từ quê ra hội nhập, thới quen của một nước quan phương, bây giờ đi vào cách thức khác mang tính chuyên nghiệp, cũng cần thời gian làm quen.


Không những vậy, tại diễn đàn tổng kết 30 năm phát triển kinh tế Việt Nam ngày 19/11 vừa qua, ông Trần Đình Thiên – Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam cũng đã từng nhắc lại lời một chuyên gia kinh tế nổi tiếng: “Hiện nay Hàn quốc xuất khẩu ông chủ sang Việt Nam, còn Việt Nam chủ yếu xuất khẩu lao động sang làm thuê cho Hàn Quốc!”.

Ông Thiên cũng trích lời GS Trần Văn Thọ khi nói rằng: “Cứ cái đà này (tiếp tục xuất khẩu lao động) thì Việt Nam sẽ là quốc gia đi làm thuê cho toàn thế giới”.

Lan Hương (Theo Đất Việt)


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Bài liên quan

Có 1 phản hồi cho bài viết “CEO người Nhật: Người Việt chỉ giỏi lý thuyết, sách vở”:

  1. Cao Nam viết:

    Mô hình, cơ chế đã có vấn đề phi khoa học ngay từ đầu, và từ đây hình thành các các mô típ về người lãnh đạo, văn hoá lãnh đạo, sao cho phù hợp với không gian, môi trường của mô hình và cơ chế mẹ. Rồi, những mô típ lãnh đạo đó lại sinh ra cán bộ, công nhân không có tâm thế trách nhiệm, thiếu kỹ năng, thiếu tính chuyên nghiệp nhưng thừa láu cá (nhiều người cho là thông minh), nịnh hót để thăng quan tiến chức. Xin thêm về mô hình điều hành hiện nay thì không thể có pháp quyền đúng nghĩa, nếu cần có quyết định gì thì vận động, lấy lòng nhau, thậm chí mua chuộc, nếu không được thì hình thành phe nhóm. Người lãnh đạo cũng không thể kỷ luật sa thải một nhân viên chỉ biết gõ ipad trong giờ hành chính, thậm chí có nhiều lỗi (cơ quan công quyền). Điều đáng nói là với mô hình này thì một lãnh đạo cao nhất có tâm huyết cũng không thể thay đổi, trong khi chỉ cần một cá nhân xấu chơi trong “giới tinh hoa lãnh đạo” sẽ gây ra tình trạnh mất “đoàn kết” nội bộ. Mô hình, cơ chế này sao mà thúc đẩy hết khả năng được?! Đây là điểm khác biệt lớn với phần còn lại của Thế giới. Theo đó, cơ chế ra quyết định có tham vấn nhưng chịu trách nhiệm chỉ một người. Chúng ta sợ lạm quyền và độc đoán hay ra quyết định sai nên cấp độ nào, cơ quan nào cũng đẻ ra cơ chế lãnh đạo đông người kiểm soát, ức chế lẫn nhau. Nhưng mô hình đó lại gây hệ quả tai hại là “mất đoàn kết”, hiện tượng khá  phổ biến ở mọi cơ quan, nó triệt tiêu tính sáng tạo, trách nhiệm cá nhân, để rồi, môi trường yếm khí đó phù hợp với  bọn cơ hội làm chủ. Tuy nhiên, ở cấp vĩ mô rất cần mô hình kiểm soát chính sách chiến lược quốc gia, tức kiềm chế quyền lực trong hoạch định chính sách. Nhưng chỉ kiểm soát, kiềm chế lẫn nhau ở các cơ quan độc lập và có chức năng (như quốc hội và chính phủ), không nên để cơ chế kiểm soát trong cùng một cơ quan vì sẽ dẫn đến mâu thuẫn. Bên cạnh đó, truyền thông cũng sẽ tạo ra sự cân bằng hợp lý trong xã hội nếu trả lại quyền vốn thuộc tính của nó. Vài lời trăn trở thế sự cho đất nước.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề