Dừng (Thơ)

Em chẳng còn khờ dại giống ngày xưa
Tự đóng vai người thừa rồi đổ cho định mệnh.
Em sẽ thôi không một mình chịu lạnh,
Đứng co ro để đợi bóng anh về.

Em chẳng còn khao khát lửa đam mê,
Nhen nhóm mãi một tình yêu mù quáng.
Giờ em hiểu đâu là giới hạn
Của sự đơn phương, cố chấp đến đau lòng…

Em từng mệt mỏi níu giữ những có – không,
Để nhặt về toàn chất chồng hụt hẫng.
Giờ chấp nhận buông, em thấy lòng nhẹ bẫng
Lẽ ra nên làm vậy từ lâu rồi….

Em lại trở về góc nhỏ của em thôi,
Lặng lẽ ngắm bầu trời không ngấn nước.
Em sẽ yêu đời và yêu em như trước,
Để đón bình yên trở lại mỗi đêm về.

Anh thuộc về vùng ký ức ngủ mê
Còn mãi đó. Nhưng không bùng cháy nữa….


Du Phong


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề