TỨC... CẢNH ....?!!!
Thiếu nắng Thành đô ...có phải là ...?
Ngang tàng một lũ xách rìu qua
Băm vằm xơ xác rơi cành biếc
Chặt đốn tan hoang trốc cội già
Dốt nát còn buông lời ngụy biện
Ngu đần lại giở tiếng ba hoa
Từ nay khắp phố tha hồ...sáng
Hạ đến như nung khắp mọi nhà ...?!
... SINH... KHÙNG ...?????????????
Tường Nguyễn Từ
"Mùa xuân là tết trồng cây".
Lời xưa Bác dạy sao nay chẳng màng.
Lệnh ban ra quá phũ phàng.
Triệt cây chặt hết bẽ bàng lắm thay...
Nhớ xưa đánh đuổi giặc tây.
Hiên ngang ta chắn đạn bay quân thù.
Thủ Đô giải phóng mùa thu.
Ta tỏa bóng mát thay dù chở che.
Vui thay những buổi trưa hè.
Ve về dạo khúc đồng quê chào mừng.
Ngàn năm Thăng Long lẫy lừng.
Trên thân ta lại tưng bừng cờ...
MẶC NIỆM! (6700 cây xanh của Hà nội)
Bùi ngùi lặng đứng trước hàng cây
Nét đẹp tươi xanh những tháng ngày
Bất khuất bom rơi còn mãi thẳng
Kiên cường bão quật vẫn luôn ngay
Linh hồn Tổ quốc muôn đời dựng
Máu thịt Đô thành vạn kiếp xây ...
Tưởng nhớ vành khăn xin thắt chặt
Cho lần ngã xuống phút chia tay !
Tường Nguyễn Từ
Voronezh 20-03-2015
Tâm Sự Với Đóa Quỳnh
Quỳnh 1
Hương Quỳnh quyện ánh trăng tà.
Nửa đêm khuya lắng lòng ta gạn sầu.
Thân Giao tôi đã mọc lâu.
Hoa em hiện hữu một mầu trắng trong
Suốt đời gạn đục khơi trong.
Quỳnh ơi! Giao chẳng lỡ lòng cạnh em.
Chỉ xin một chút hương đêm.
Mang về ấp cánh môi mềm được không..?
***
Quỳnh 2
Thức đi em..! hỡi hương Quỳnh thơm ngát.
Nở đi...
Khi ông Trời bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé mắt coi và thắc mắc: “Thưa ngài, tại sao nguời cha lại cao đến như vậy? Nếu ông ta đi chơi bi với trẻ con thì phải quỳ gối, nếu ông ấy muốn hôn những đứa con mình lại phải cúi nguời. Thật bất tiện!”. Trời trầm ngâm một chút rồi gật gù:...
Quê hương muối mặn gừng cay.
Nào ai nỡ bỏ nơi này đi đâu.
Cũng vì cuộc sống dài lâu.
Cho nên mới phải mưu cầu tha hương.
Chẳng ai chối bỏ tình thương.
Chắc do hoàn cảnh đời thường tạo thôi.
***
Nhớ sao cái thủa thiếu thời.
Câu thơ Mẹ hát ru tôi giấc nồng.
Cha làm ngựa cõng ra đồng.
Nhong nhong con phết vào mông cha hoài.
Con đê làng nắng vàng phai.
Cánh diều no gió...
Đêm qua trăng về náu vườn ta.
Bóng nàng thi nữ mới ngang qua.
Con trăng mắc cỡ sau vòm lá.
Ánh sáng ngờ đâu cũng nhạt nhòa.
Cảm thông với nỗi niềm xót xa.
Tủi cho số phận chẳng đào hoa.
Gặp gỡ tình si nghe buồn bã.
Nên nỗi lòng trăng muốn khóc òa.
Đừng đổi do trăng lỗi tại ta.
Trái tim huyết nóng chẳng dung hòa.
Ta muốn rời xa đi tất cả.
Cho ánh trăng xưa mãi đậm...
Bao năm đón Tết xa quê
Ngày Xuân mà thấy tứ bề buồn giăng.
Quê nhà tím sắc bằng lăng.
Bên này chỉ có đào bằng giấy thôi...
Tết về nhớ lắm người ơi!
Nghe câu quan họ bồi hồi nhớ mong...
Hai mươi năm vẫn nặng lòng.
Nhớ quê day dứt mà không thể về...
Hoa xoan rụng tím đường đê
Vít cong đòn gánh- rặng tre đầu làng...
Hương cau hương bưởi dịu dàng
Và hương Xuân...
Mấy bữa nay rồi vắng bóng em.
Lòng tôi trống trải vội qua xem.
Vừa vào đến sân nghe rộn rã.
Xuân đến bên em trước cửa thềm.
Nhấm nháp hương vị mùa xuân em.
Tê tê đầu lưỡi thấy thèm thèm.
Vội ngó buồng xuân xem...sao lạ.
Ô hay buồng trống vẫn mùng mền...
Vạt nắng chiều xuân còn chiếu rọi.
Lách qua ô cửa vạt nắng soi.
Cửa hé buồng xuân hãy còn mở.
Mà em tôi lỡ...
Nhiều lúc do công việc mà em phải thức khuya, có khi 1, 2 giờ đêm mới ngủ đó là chuyện bình thường. Dạo gần đây em thấy sức khỏe mình xuống dốc thê thảm quá. Đang có ý định đi khám sức khỏe tổng quát thì vô tình đọc được...