Nàng thi hỡi..! tình thơ là bất tận. Khóc làm chi thêm tủi phận xót xa. Nào mình cùng viết tiếp bản trường ca. Của mùa thu ánh trăng tà sắc trắng. Thương yêu hỡi qua hạ còn vương nắng. Khóc chi em cho chạnh vắng cõi lòng. Để bầu trời nặng trĩu những cơn giông. Rồi mưa nhòa ướt hết dòng nhật ký... Hãy quên đi bản trường ca di hận. Của tháng tư lận đận cuộc đời...
Có một kẻ lang thang, đi vào chùa, thấy Bồ Tát ngồi trên Đài Sen nhận cúng bái của mọi người, anh ta vô cùng ngưỡng mộ. Kẻ lang thang nói: “Tôi có thể đổi chỗ ngồi với Người một lát không?” Bồ Tát trả lời: “Chỉ cần anh không mở miệng.” Kẻ lang thang ngồi lên Đài Sen. Trước mắt của anh là cả ngày hỗn loạn ầm ĩ, người đến phần lớn là cầu điều này điều kia. Anh...
Hỡi ôi! Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh. Có ngờ đâu 1 hồi trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ! Cứ ngỡ Thủ Đô vẫn là chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người Vẫn tưởng rằng Xuân nhuận sắc tươi, Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn Ấy mà nay biết lấy ai bầu bạn, đàn chim kia nháo nhác biết về đâu? Tiếng...
NÓ...?!!! (Lời của 2000 cây xanh Hà nội theo cụ Tú!) Lẳng lặng mà nghe nó bảo nhau Rừng xanh chặt hết đã từ lâu Nhanh nhanh vác búa lên Hà Nội Kiếm chác nơi đây một chút '' mầu '' Nó ngấm xui nhau cách rửa tiền Nhờ tay đao phủ mấy thằng điên Trên này ông sẽ lo bưng bít Chẳng sợ nguy nan chớ có phiền Nó lại lòe dân cái lý ...sang Mong hòng che giấu thói Sài lang Qua vùng...
Có lẽ với ai đó tuổi thơ là những chiều í ới gọi nhau thả diều, những buổi tắm sông, nước đục ngàu nhưng đứa nào cũng thi nhau ngụp lặn đến quên mất giờ phải về ăn cơm, là những buổi nghỉ học đi bắt chuồn chuồn rồi dồn đầy vào hai túi quần, lúc moi ra cho mấy con chó ăn thì cứ phải hì hục mãi vì keo dính chuột mà bọn chúng dùng để bẫy đã dính cả vào nhau. Với nó...
Hoa xoan rụng tím đầy thềm Không gian tỏa ánh trăng đêm Dìu dịu. Em vụng về vá víu. Nỗi nhớ thương một người… Bởi miếng trầu hay câu hát lý lơi. Mà suốt đời khôn nguôi trăn trở… Anh biết không ?Em như người mắc nợ. Lời hẹn thề vẫn còn đó xanh nguyên… Anh qua sông Cầu mùa nước lên, Chòng chành nghe câu hát, Có cả tiếng động cơ xà lan chở cát, Cùng tiếng mái chèo khua...








