Thu cô đơn (Thơ tình Hà Văn Năm)

Thu đã về nhuộm phiến lá nhành hoa.
Mưa lười gội cây me già góc phố.
Nắng nhạt phai chiều mầu vàng quang phổ.
Hoàng hôn chìm vào nỗi nhớ không tên.
Phố lên đèn răng mắc cửi trời đêm.
Ánh trăng lẻ loi cô đơn bên thềm vắng..!
Ta bỗng thèm một một mầu hồng của nắng.
Sưởi ấm nỗi cô đơn đêm khuya vắng lẻ loi.
Thèm bình minh thèm ánh sáng mặt trời.
Xua tan đi bao cuộc đời tăm tối.
Áng thơ đêm thu gieo vần ta viết vội.
Kẻo lỡ ngày mai trời trách tội nỗi cô đơn.
Thơ tự do
Hà Năm


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Bài liên quan

Có 1 phản hồi cho bài viết “Thu cô đơn (Thơ tình Hà Văn Năm)”:

  1. HÀ VĂN NĂM viết:

    Trân trọng cảm ơn bạn đọc đến với Kygia.net
    Cùng ủng hộ thơ tình Hà Năm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề