Về trẻ em, tiền bạc và giáo dục – một số lời khuyên thiết thực cho các phụ huynh.

Những đứa trẻ ngoan ngoãn và chỉ biết nghe lời thì cho đến tận 40 tuổi vẫn xin tiền của bố mẹ

«Послушные и закомплексованные дети будут до 40 лет тянуть из вас деньги»

“Ở Mỹ, trẻ em từ 6 tuổi đã được giảng dạy môn kinh doanh. Ngay trong các trường tiểu học tư thục, môn kinh doanh đã  được dạy như một môn học cơ bản cùng với toán học, ngôn ngữ học và văn học”. Đó là bài viết của Elena Simonchuk – nhà xã hội học thuộc Viện Hàn lâm khoa học Ukraina – viết  về trẻ em, tiền bạc và giáo dục và đưa ra một số lời khuyên thiết thực cho phụ huynh.

Bài viết này đề cập đến mong muốn của tất cả các cha mẹ là làm thế nào để con mình kiếm được nhiều tiền, để các con thành đạt và hạnh phúc. Nhưng trên thực tế, khi là trẻ thơ, chúng thường bị ngăn cấm: không nên thế này, không nên thế kia, không được ăn cái này…, hãy nghe lời bố mẹ. Khi bị điểm 2, lập tức bị phạt đứng góc nhà. Con thích môn sinh học á ? Quỷ thần ơi, sinh học là cái nghề gì vậy ? Con sẽ trở thành kế toán viên.

Bài viết cũng đề cập việc chính phủ muốn các thế hệ kế tiếp có nhiều đột phá và cải cách, nhưng trong các cuốn sổ liên lạc vẫn đánh giá: sự tuân thủ và vâng lời là giá trị quan trọng của cuộc sống.

 “Tất cả những gì cần thiết cho cuộc sống tương lai của bạn  đó là ngoan ngoãn, nghe  lời người lớn và học thật giỏi”. Bạn cho rằng điều này không có gì lạ chứ ?

 дети

Các nhà xã hội học Belarus đã thống kê thấy: trong những năm gần đây, giá trị của các phẩm chất như sự độc lập, lòng quyết tâm và sự kiên định, tính tiết kiệm, tính cẩn thận đã bị giảm đi, đồng thời có sự gia tăng gấp hai lần số lượng người trẻ tuổi coi sự tuân phục là phẩm chất quan trọng. Thật đáng ngạc nhiên, 95,5% trong số họ muốn có một mức lương cao.

Kết quả là, sau khi tốt nghiệp đại học, họ bước vào công việc kinh doanh thực tế với ý thức hệ  “cổ điển sẵn có “, họ không có khả năng tư duy phê phán vì họ không phải là một nhân viên mà là một đối tượng tự ti đớn hèn: không dám trái ý với lãnh đạo, rất sợ nếu phải gọi điện cho khách hàng, cảm thấy nguy hiểm khi đề nghị một giải pháp mới..Chỉ làm những gì mà được giao để có tiền lương – các bạn có thấy rằng điều này là vô lý không?

Ngược lại, 72% sinh viên tốt nghiệp các trường đại học ở Hoa Kỳ nói rằng một ngày nào đó họ sẽ mở kinh doanh riêng của họ, 40% cũng mong muốn phát minh ra cái gì đó sẽ thay đổi thế giới. 76% mong muốn họ sẽ trở thành chuyên gia trong  chính môn học mà họ yêu thích và nghề đó sẽ mang lại cho họ thu nhập tốt.

 Tại sao chúng ta không giống họ ?

Cái điều mà chúng ta hoàn toàn khác họ đó, tôi đã nhận ra khi đến nước Mỹ. Vâng, tất nhiên là không hiểu ra ngay lập tức vì cũng là các cửa hàng, thực phẩm như vậy, con người ăn mặc thậm chí tồi hơn. Nhà cửa, nội thất, đường xá, xe cộ khác nhau, nhưng không phải là khác hẳn. Đơn giản chỉ là khác do cách nhìn vì khác nhau về văn hóa. Nói chung, với người tiêu dùng thì khung cảnh như nhau. Nhưng tại sao đó là ở nước Mỹ, mà không phải ở chỗ chúng ta ?

Tại sao họnhững nhà sáng tạo và nhà phát minh đang làm thay đổi cả thế giới, còn  chúng ta chỉ là những người tiêu dùng biết nghe lời? Họ có những khả năng gì và tại sao chúng ta không có cái đó?

 Đúng như Freud đã nói, tất cả phải được chuẩn bị từ bé.

Thật kỳ lạ, ở Mỹ, trẻ em từ sáu tuổi đã được giảng dạy bộ môn kinh doanh – trong các trường tư thục môn học đó được dạy như một môn hộc cơ bản cùng với toán học, ngôn ngữ và văn học. Ví dụ, ở bang Ohio,  bộ môn kinh doanh được dạy cho hơn 50% thiếu niên là học sinh của các trường tư, đó là chương trình giáo dục chính của tiểu bang.

Việc đầu tiên mà một đứa trẻ cần phải biết, đó là ý thức sở hữu, ý thức trách nhiệm cho hành động của mình  và cuộc sống của những người xung quanh. Trở thành một doanh nhân  có nghĩa là phải tự ra những  quyết định và tự chịu trách nhiệm trước những quyết định đó. Chìa khóa thành công đó là thông qua trách nhiệm chứ không phải chỉ là đơn thuần biết vâng lời.

Bạn có thấy sự khác biệt đó không?

Và đây là một bài tập thử thách cho trẻ 12 tuổi với một tên gọi là “Ngày nước chanh.” Hãy tưởng tượng con bạn đang chuẩn bị một kế hoạch kinh doanh để khởi động một điểm bán  nước chanh, vậy cần phải tự tính xem phải chuẩn bị bao nhiêu tiền, sản phẩm sẽ thế nào, đặt giá bao nhiêu, làm thế nào để lựa chọn địa điểm hợp lý và làm thế nào để thúc đẩy kinh doanh. Và sau đó nó sẽ đến bạn để nhận tiền mua các thiết bị, nguyên liệu, quảng cáo và các việc khác. Còn bạn, như là một nhà đầu tư, cần phải quyết định chi bao nhiêu tiền cho liên doanh này – tất cả, giống như là giữa người lớn với nhau. Còn chúng ta thì có nhiều bậc cha mẹ thậm chí không cho phép trẻ em trong độ tuổi này tự ra phố, còn nói gì đến việc cho phép chúng tham gia vào việc kinh doanh.

 Biết là phải tự mình chịu trách nhiệm cho tất cả mọi thứ vẫn là chưa đủ

Người Mỹ tin rằng: chỉ với kiến thức có hệ thống về kế hoạch kinh doanh, tài chính, tiếp thị, quản lý, mới  giảm thiểu rủi ro khi chuyển từ điểm A (ý tưởng) đến điểm B (một doanh nghiệp thành công).

Họ cho rằng, kinh doanh – trước hết, đó là cả một chiến thuật đã được lên kế hoạch kỹ càng, mà nếu không có nó thì trên thực tế, 9 trong số 10 sản phẩm sẽ bị chết yểu. Càng nhiều kiến thức và kỹ năng đúng hướng thì  bạn càng có nhiều cơ hội đưa kinh doanh đến thành công.

Một đứa trẻ mở kinh doanh càng sớm, nếu gặp thất bại, sẽ rút ra bài học kinh nghiệm để khởi động kinh doanh lần sau, và tất cả những việc này diễn ra trong trạng thái vui vẻ, cùng với bạn bè và với sự hỗ trợ của người lớn, thì đứa trẻ đó càng được chuẩn bị tốt hơn khi mở các kinh doanh thành công trên thương trường.

Bạn có thể bắt đầu một kinh doanh ở mọi lứa tuổi. Tôi đã được gặp cả những nhà triệu phú ở tuổi 15, cả ở tuổi  về hưu, họ đều là những người lần đầu tiên trong đời khởi nghiệp kinh doanh của mình. Hãy tưởng tượng mà xem, ở tuổi 60, bạn không đan tất mà  mở một dự án về công nghệ thông tin.

Và không quan trọng là bạn bao nhiêu tuổi và  kinh doanh của bạn đang ở giai đoạn nào, ở mỗi tiểu bang đều có hàng chục, thậm chí hàng trăm chương trình hỗ trợ cho bạn về tài chính và tư vấn. Hãy đến, hãy trình bày ý tưởng, và chúng tôi sẽ giúp bạn hiện thực nó.

Văn hóa giải quyết vấn đ – đó là, các bên đều phải có trách nhiệm

Khi nước Mỹ gặp khủng hoảng về kinh tế, tất cả các doanh nhân, chính phủ và các chuyên viên hàng đầu sẽ tập họp lại, họ bắt đầu suy nghĩ  xem làm thế nào để cải thiện tình hình. Không ai đứng ngoài cuộc, bởi vì danh dự của người chủ sở hữu không cho phép họ “hủy hoại” kinh doanh, thu nhập, tài sản và vị trí của họ trong khu vực.

Nếu nền kinh tế ngưng trệ, người dân (không chỉ là dân cư, con người, mà còn là người tiêu dùng) sẽ bỏ đi và mang đi cả dòng tiền. Các xí nghiệp sẽ chuyển sản xuất sang các khu vực khác, có nghĩa là sự cắt giảm một loạt lao động được trả lương cao. Điều đó, dẫn đến một thực tế là  mọi người sẽ giảm chi tiêu  và giảm luôn đầu tư tiền bạc vào kinh doanh của họ. Danh dự của người chủ nói lên rằng – mỗi người phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, chứ không được phép đổ tất cả trách nhiệm cho người dân, chính phủ hoặc doanh nghiệp. Hầu như trên toàn cầu, trong xã hội chúng ta,  đều chưa có được văn hóa cơ bản về ứng xử như vậy, nhưng với tư cách là cha mẹ chúng ta có thể rút ra được những kết luận nào đó.

 Làm thế nào đ có thể dạy cho trẻ em cách kiếm tiền?

  1. Hãy bắt đầu từ chính mình, từ gia đình mình, từ việc giáo dục con em mình, để tạo ra một môi trường cho sự phát triển tính độc lập và có trách nhiệm. Hãy quên đi sự vâng phục. Những đứa trẻ chỉ biết vâng lời và thụ động thì đến 40 tuổi cũng sẽ chỉ biết ngửa tay xin tiền bạn mà thôi.
  1. Hãy đừng mắng con, nếu như ở trường học, nó cố gắng bán một cái gì đó và kiếm tiền. Dù đó chỉ là đồ trang sức, huy hiệu hay giấy gói kẹo. Trẻ em ban đầu bao giờ cũng rất háo hức. Nhiệm vụ của cha mẹ – đơn thuần là ủng hộ dự định này và cố gắng không  giết chết nguyện vọng thể hiện bản thân, tìm tòi, học hỏi từ những sai lầm. Thậm chí, đôi lúc bọn trẻ có cách giải quyết rất độc đáo. Ví dụ, con trai tôi đã bán mô hình con tầu hai thân trên bãi biển, nó liên tục rao – “Cưỡi một con sóng, được cười một tháng.”. Tự cháu nghĩ ra  và  rao rất  to trên bãi biển. Có  rất nhiều người quay lại, tò mò, cười vui vẻ, còn tôi cảm thấy có một chút ngượng, có cái gì đó kỳ lạ trong câu nói – nhưng rõ ràng có nhiều người bỏ tiền ra mua! Nghèo thật là xấu hổ, nhưng sự vui nhộn và sự khác người lại rất có ích. Bạn có nhớ ông Richard Branson, người đã sáng lập đế chế Virgin, một doanh nhân thành đạt bậc nhất trên thế giới, người mà chứng minh bằng hành động của mình rằng cụm từ “không thể” đối với ông ta là không tồn tại.
  1. Hãy cho phép con cái làm những gì mà chúng muốn – bất kỳ sở thích nào đều có thể tận dụng. Nếu trẻ thích môn sinh học – rất tốt, nó có thể phát minh ra các loại thuốc đắt tiền mới, công nghệ độc đáo và thiết bị để điều trị bệnh. Trẻ rất thích nhảy break -dance? Rất tuyệt, chúng có thể trở thành một huấn luyện viên sáng giá hoặc mở trường học của mình. Bởi vì khi được làm công việc theo sở thích của mình, bao giờ chúng cũng cảm thấy tự tin và thoải mái hơn.
  1. Hãy giúp cho con trẻ có được những kiến thức đúng và kỹ năng tại nhà – ví dụ, cho phép trẻ kiểm soát ngân sách gia đình (bây giờ có rất nhiều chương trình quản lý đơn giản và tiện lợi) và hãy trả công cho công việc đó. Hãy để con hiểu được bản chất của tiền, giá trị của cuộc sống, làm thế nào để chi tiêu ngân sách gia đình một cách hợp lý, cần phải chi bao nhiêu để mua kẹo, khoai tây chiên, và chúng sẽ “gần giống như một máy tính tiền”.
  1. Hãy hạn chế tối đa nói “không nên” với trẻ. Hãy để chúng tự lựa chọn bạn bè riêng, tự chọn quần áo của mình, hoặc thậm chí khi chúng bị thương tích nhỏ do ngã khỏi xe đạp, sái tay, ngã khi du dây, hoặc thậm chí gãy chiếc răng khi va vào sàn nhà, nhảy loạn xạ ở giữa phòng… Không nên đấu tranh với con trẻ về lối ăn mặc khi mà chúng đi học, chỉ vì chúng ta thấy rằng màu sắc của cái quần không phù hợp, chúng sẽ tự xin bạn mua cho chúng bộ quần áo và cà vạt.

Nguyễn Hoàng Lân chuyển ngữ theo econet.ru,

Trần Thanh hiệu đính


Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

 




Bài liên quan

Có 1 phản hồi cho bài viết “Về trẻ em, tiền bạc và giáo dục – một số lời khuyên thiết thực cho các phụ huynh.”:

  1. Tâm Nguyê˜n viết:

    Một baˋi viê´t vô cùng gia´ trị vaˋ co´ y´ nghĩa, cảm ơn ta´c giả.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề