Tình sâu

Hải đầy tự ái, bực dọc, nhưng lại tỉnh táo hẳn sau khi cô bạn nói như vỗ vào mặt; Ông thôi ngay mấy cái kiểu sến sẩm ấy đi, mệt lắm rồi. Từ bây giờ, nếu không có gì mới ngoài ba cái chuyện đàn bà vớ vẩn ấy thì cấm gọi cho tôi, già rồi mà cứ làm vẻ thất tình như trai mới lớn…

Cô bạn bực dọc và chán nản quá khi ngày nào cũng phải nghe đi nghe lại cái điệp khúc buồn bã thất vọng của Hải nên cô cáu đó thôi. Đúng là chẳng có gì chán bằng nghe người khác than vãn.

Hải chẳng còn trẻ, cũng chẳng phải giai tân, hai lần vợ, thế mà yêu lần này Hải như chưa được yêu lần nào. Si mê, khờ dại, ghen tuông, chiếm hữu và đầy đau khổ.

Hải đích thị là người hiện đại, giàu có, đẹp trai, phong trần. Hải cực có duyên với đàn bà, nàng nào gặp hắn cũng mê cũng quí.

Hải sống tình cảm và nhạy cảm. Rất logic nhưng không kém phần bay bổng. Một người như hắn luôn biết cân bằng mọi điều. Chả hiểu sao, lần chia tay này anh lại đau đến thế.

Ban đầu, khi mới chia tay với cô vợ hai, anh nhìn đàn bà nhạt thếch. Chợt gặp Lan trong một bữa tiệc bạn bè, ừ, cũng vài câu ỡm ờ nhún nhẩy, lâu lâu thành thói quen rồi thế là yêu.

Yêu nhau ba năm, có rất nhiều kỉ niệm. Phải nói rằng, Lan này không hề giống như những người đàn bà anh có. Lan không có nhiều thời giờ dành cho anh. Nhưng đã dành thì tình của Lan thật thiết tha, từng giây, từng phút bên anh, Lan như sống trọn vẹn, yêu trọn vẹn, như mọi thứ trên đời này ở Lan dành cho anh hết. Để rồi sau đó Lan lại có những mối quan tâm khác, lại công việc, lại thờ ơ.

Ba năm yêu Lan anh cảm giác như nhiều hơn gấp mấy lần cuộc đời với hai người vợ. Tình của anh với Lan, thăng trầm và đa đoan. Lên thác xuống ghềnh để cố níu giữ ấy nàng.

Yêu Lan, anh đi đến đỉnh của những thăng hoa, đến đáy của những đau khổ. Ba năm, chẳng một lúc nào tim anh vơi hình bóng ấy, đang ở gần cũng vẫn thấy như xa xôi, lúc nào cũng thương, cũng đau, cũng khát cháy. Hải thấy như mình yêu Lan chưa bao giờ là đủ.

Lạ thật, tình nó là cái gì đó mà kẻ thực tế như Hải không thể lý giải. Lúc đầu chỉ nghĩ với Lan, đơn giản là trò chơi. Càng ngày Hải như càng bị cuốn vào nàng, càng si mê anh càng quản chặt, càng ích kỷ, càng khó tính, càng thương.

Gia đình, bè bạn nhiều khi thấy sự kì cục, quản thúc của anh với người yêu họ cũng góp ý. Mọi người bảo nếu muốn giữ thì phải nới lỏng tay, đừng hạ thấp mình xuống trước đàn bà như thế. Nhưng chẳng thể thay đổi được anh.

Con người ta lắm lúc cực mâu thuẫn, cứ nói yêu thương là phải làm cho nhau được hạnh phúc, được thoải mái, nhưng hình như ngược lại với Hải. Càng yêu, càng thương anh càng sợ mất Lan. Hải như mê đi trong cái sâu sắc, trong cái nồng say từng phút giây ít ỏi mà tình Lan trao cho anh. Để rồi lúc nào anh cũng sợ hãi, cũng đuối vì như mình quá sức với, cầm nắm một thứ gì đó vượt sức mình.

Không biết do không duyên, không phận, ít tình hay do một lý do nào đó nữa mà cuối cùng Lan dứt áo ra đi. Giữa cái hằn học, đau đớn vì sự thất bại của đàn ông, Hải như mụ mị buồn đau…

Lời cô bạn nói cũng có lý: ”Muốn ở bên ai đó dài lâu thì cách duy nhất là đừng yêu họ quá nhiều, càng yêu bao nhiêu, họ càng sớm xa rời mình bấy nhiêu. Vì là quá yêu nên mới đẩy họ đi xa…”

Nguyễn Loan 
Mạng Ký Giả: Cuộc thi viết với chủ đề Việt Nam - Đất nước - Con người

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cùng chủ đề